Con gái, con trai ba miền :)
Con Gái Ba Miền (Tác giả: Bùi Chí Vinh)

GÁI HUẾ
Con gái Huế rất khó chơi.
Ta dân Nam bộ thốt lời vũ phu.
Khó chơi vì hát như ru.
Nói như chim hót, bước như rắn trườn.
Cộng lại thì thành văn chương.
Trừ ra thì dễ bất thường động tâm.
“ Sơn bất tận, thủy bất thâm ”
Lên núi Ngự mới ớn thầm sông Hương.
Ta từ xưa thích du dương.
Ưa trèo núi, khoái bơi xuồng lội sông.
Giang hồ một phút yếu lòng.
Kêu lên hai tiếng mặn nồng.
Huế ơi ! Dù các em rất khó chơi.
Nhưng ta cũng thử ngỏ lời bướm ong.
Các cô gái Huế nghe không.
Kêu thêm tiểu muội đến bồng ta đi…

GÁI BẮC
Con gái Bắc rất chịu chơi.
Ta dân Nam bộ ngỏ lời cầu hôn.
Chịu chơi vì lắm hồi môn.
Chẳng hạn răng khểnh, má tròn đồng xu.
Chưa kể con mắt tiểu thư.
Dáng đi công chúa, lời ru thiên thần.
Ta thường dễ động lòng trần.
Thấy con gái đẹp manh tâm ngó hoài.
Các em mình hạc xương mai.
Thấp cao vẫn nhớ, mập gầy vẫn thương.
Chanh chua vẫn ngọt như đường.
Nói xạo cách mấy vẫn tương tư hoài.
Nhớ nhau “ lồi hết vành tai Lõm hai con mắt, lồi mười ngón chân ”.
Em tên Bích, Thảo hay Dung Hay Loan, Oanh, Yến có lần chịu chơi.
Từng yêu khi mới chào đời.
Đêm nay gọi các em ơi, ta buồn.
Hà Nội băm sáu phố phường.
Ngó môi em hết nhớ đường về Nam

GÁI NAM
Con gái Nam rất ham chơi.
Ta dân cùng xứ ngỏ lời biểu dương.
Ham chơi đến lúc lên giường.
Em còn xuống giọng cải lương rất… mùi.
Sáng đèn nhớ lúc tối thui.
Giàu sang em nhớ khoai lùi dính tro.
Các em như miếng cá kho.
Ngó vô thấy đã, cắn vô thấy… bà.
Cắn vô xương gỡ không ra.
Trừ khi trình diện ông già của em.
Lên Đồng Nai, xuống Long Xuyên.
Các em má lúm đồng tiền bắt ham.
Chỉ người điên mới không tham.
Ta tỉnh táo muốn gỡ làm vốn riêng.
Kệ “đồng tiền ” trắng hay đen.
Ngày ta bỏ túi, đợi đêm bỏ … mùng.
Các em mới liếc đã … khùng.
Hèn chi thi sĩ anh hùng phải tiêu.
Mỹ nhân nghĩ thiệt trớ trêu.
Xưa nay danh tướng biết điều dưới “ cơ ”.
Vòng Bến Tre, bọc Cần Thơ.
Ở đâu ta cũng choáng giờ cơ quan.
Nước dừa em tắm thả giàn.
Ta vốn đàng hoàng cũng lén rình coi.
Rình coi con quạ kêu rồi.
Quạ kêu “ nam đáo ” nữ ơi, đề phòng.
Phải không Đào, Cúc, Thu, Hồng.
Ta trai khác họ đem lòng nhớ thương
Đàn Ông 3 Miền
Đàn ông miền Bắc
Đàn ông người Bắc điệu đà
Những khi tán tỉnh thường là: “ Bé ơi”
Ngọt ngào tán nhuyễn như chơi
Mượn bao thi phú tuôn lời gió trăng
Nào ai biết cạm bẫy giăng
Trong từng câu nói luôn rằng “Yêu em”
Lấy rồi mới biết sáng đêm
Chàng lên quan tướng, thiếp thêm nhọc lòng
Lời yêu xưa đã trôi sông
Bây giờ gánh nặng ông chồng “ trưởng gia”
Đàn ông miền Nam
Anhh người trực tính rõ ràng
Quen em chỉ nói khẽ khàng dzầy thôi:
Người đẹp, cho tui mở lời
Biết em có muốn ở đời dzới tui?
Lời ngỏ nghe chẳng được mùi
Suy ra mà lại là lời thật tâm
Nhưng rồi sao vẫn bị lầm
Bởi chàng chung thủy với thần lưu linh
Yêu nhậu hơn yêu vợ mình
Say sưa bí tỉ nên tình mốc meo
Đàn ông người Huế
Đàn ông người Huế khôn ngoan
Ăn nói giảo hoạt vẹn toàn xã giao
Hồn thơ thì thật dồi dào
Yêu em bày tỏ lời nào cũng thơ
Nhưng chàng thì lại mập mờ
Khó khăn mấy nỗi đợi chờ, đắn đo
Chàng có đôi mắt tự do
Đảo qua ngó lại để dò lòng em.
Lời kết
Vài hàng em viết tếu chơi
Chàng Trung, Nam, Bắc đều thời ...dễ thương
Mình cùng tiếng nói quê hương
Cùng chung nguồn cội, chung đường Việt Nam
Ai người hoàn hảo mà ham
TL
